Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh – Chương 01

Tác giả: Ma Ma

Thành phố A, sáng sớm, sương mù dày đặc giăng kín bầu trời.
Những đám mây ẩm ướt bám dinha lại với nhau trên nền trời u ám, khiến người ta cảm thấy không một chút sức sống. Oi bức, ẩm thức là những từ ngữ biểu trưng của thành phố này.
An Tĩnh thức dậy từ rất sớm, trong căn phòng tối om, cô quay người, nhìn về phía rèm cửa hơi hé mở ở cách đó không xa, ngáp một cái uể oải.
Trong phòng tĩnh lặng, bởi vậy rất dễ nghe tiếng bước chân từ bên ngoài vọng vào.
Cô thầm nghĩ, chắc chị gái dậy rồi

Chị ấy lúc nào cũng dậy sớm hơn mình.
An Tĩnh nhìn chằm chằm vào tấm rèm cửa, ngư thể ở đó có cái gì vậy.
Tiếng bước chân ngoài cửa hướng xuống cầu thang, âm thanh bên dưới dần trở nên rõ rệt.
Tiếng nói chuyện giữa mẹ và chị.
Tiếng “tinh” của lò vi sóng.

Tiếng lật giở từng trang báo đều lọt vào tai cô.
Vì trong nhà có người chơi piano, nên giữa các phòng có cách âm rất tốt. Thật ra bình thường rất khó để nghe những âm thanh này.
Nhưng không biết lý do gì, có lẽ bởi đó là việc diễn ra thường ngày nên dễ dàng lọt vào tai một cách rất tự nhiên.
Rèm cửa chưa được kéo kín run lên khe khẽ.
Cô nghĩ lại không kéo của như mẹ dặn rồi.
Đôi mắt đen láy của An Tĩnh cuối cùng đã có tiêu điểm, cô chớp mắt, chống người dậy, lật chăn bước xuống giường.
Trong bộ váy ngủ thùng thình, cô vừa vuốt tóc, vừa tiến về phía cửa sổ. Chú mèo Hello Kitty màu hồng phấn dưới xương quai xanh nhỏ nhắn xinh xắn tươi cười vẫy tay chào mọi người.
Bàn tay trắng nhợt nhỏ nhắn kéo rèm cửa ra.
Ánh sáng đột ngột xộc vào khiến cô nhắm chặt mắt vì chưa kịp thích ứng, đoi lông mày nhíu lại. Cô xòe tay, đưa tay lên che mắt cho đỡ chói.
Thời tiết u ám, ẩm thẩm.

An Tĩnh khẽ nhoẻn miệng. Đúng kiểu thời tiết mà cô thích.
Tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần, dừng lại phía ngoài cửa phòng cô, một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Cốc Cốc
“An Tĩnh, dậy đi con”
Người đứng ở bên ngoài đợi một lúc không thấy tiếng đáp lại, chuẩn bị mở cửa bước vào.
“Mẹ con dậy rồi, thay quàn áo ra con sẽ ra.” Giọng nois nhỏ nhẹ ấm áp vang lên.
Bà Lục Mỹ Hoa ở ngoài cửa nghe tiếng con gái mới cau mày dừng tay nói, ” Hôm nay là ngày đầu tiên tới trường, đừng ngủ nướng nữa, chị con dậy từ lâu lắm rồi đấy.”
Dứt lời bà vẫn đứng bên ngoài chờ lúc lâu, bên trong tĩnh lặng như tờ, chỉ thấy tiếng thay quần áo.
“Nhanh lên, cả nhà đang chờ con xuống ăn sáng đấy.” Bà An cau mày nói thêm câu nữa.
“Con biết rồi.”

Nghe tiếng con gái trả lời, cuối cùng bà cũng hài lòng đi xuống.
Trong phòng, cô gái vừa thoáng dừng lại để trả lời mẹ lại tiếp tục mặc quần áo như chưa có chuyện gì xảy ra.
Mười phút sau An Tĩnh đã vệ sinh cá nhân và thay xong quần áo, khoác ba lô đi xuống dưới nhà.
Trong phong ăn
An Hướng Dật vừa ăn sáng vừa lật xem Thời báo kinh tế – Tài chính trên bàn.
Ông đã ngoài bốn mươi, vận trên người bộ vest vừa vặn, dán vẻ lịch sử nho nhã. Bản thân ông khá chăm chỉ chơi thể thao nên người ngoài khó lòng đoán biết được tuổi thật.
Bà Lục Mỹ Hoa mãi miết dặn dò con gái lớn đang ăn sáng, An Nguyệt tinh nghịch vẫy tay vơi cô.
An Tĩnh nhẹ nhàng bước xuống cầu thang.
Nghe thấy tiếng động, An Hướng Dật ngẩng đầu lên: “Tĩnh Tĩnh xuống rồi, mau lại đây ăn sáng đi, lát nữa bố đưa các con đi học.”
An Tĩnh “Dạ” một tiếng, kéo ghế, chào mẹ và chị gái.

“Bố ơi, công ty không bận ạ?”
Cô chọn chiếc bánh sandwich nhỏ, mở ra, phết bơ đậu phộng.
Bà Lục Mỹ Hoa ngồi đối diện vừa dặn dò An Nguyệt những điều cần chú ý khi khi đi học, vừa đẩy cốc sữa về phía An Tĩnh, ý bảo cô uống.
“Bận chứ, nhưng bận mấy cũng phải đưa các con đi học.”
Ông An Hướng Dật đưa tay đẩy kính, “Hôm nay là ngày đầu tiên các con lên lớp mười một, bố nhất định phải đưa các con đi học”
An Tĩnh cuối đầu ngoan ngoãn ăn bánh sandwich.
Ông An Hướng Dật làm chủ một công ty tầm trung, bình thường bận bịu chẳng có nổi thời gian ăn sáng, đừng nói tới chuyện đưa con cái đi học.
Quả nhiên, việc học hành của hai người họ vẫn là chuyện quan trọng nhất trong nhà.
Bà Lục Mỹ Hoa ngồi đối diện sau khi dặn dò An Nguyệt xong liền quay sang An Tĩnh, vuootrs tóc mái của con gái, “tóc với tai che hết cả mắt rồi, hôm nay đi học về nhớ cắt tóc.”
An Tĩnh uống ngụm sữa, gật đầu.

“Chuẩn bị xong hết cả rồi chứ, đừng cẩu thả quên đồ đạc đấy, con chẳng cẩn thận như chị con chút nào.”
“Con chuẩn bị xong từ tối qua rồi.” An Tĩnh nhẹ nhàng nói.
Bà Lục Mỹ Hoa tự thấy những gì cần dặn dò đã dặn dò xong liền gật đầu hài lòng.
Bà đứng cạnh nhìn hai đứa con ăn sáng, không kìm được cảm giác mãn nguyện trong lòng.
Thời trẻ, bà vô cùng xinh đẹp, có biết bao người theo đuổi, cuối cùng lại chọn lấy ông An Hướng Dật. Cuộc sống hai người hạnh phúc, có được hai cô con gái sinh đôi, thừa hưởng tất cả vẻ đẹp và khí chất của mình.
Bạn bè của bà hết mực ngưỡng mộ bà vì bà sinh được hai cô con gái xinh đẹp hơn người, chẳng thế mà bà vô cùng tận tụy chăm sóc cho con từng li từng tí, từ đời sống thường ngày đến chuyện sách vở học hành.
Trường trung học Minh Đức là trường cấp ba trọng điểm bậc nhất thành phố, tỷ lệ đỗ đại học trên chín mươi lăm phần trăm, đội ngũ giáo viên hùng hậu, do vậy học phí cũng không hề rẻ.
Điều đó đồng nghĩa với việc không đủ tiêu chuẩn đừng mơ bước chân vào, mà không có tiền cũng chớ mơ tưởng.
Học sinh vào lớp mười được chia lớp ngẫu nhiên để quan sát thực lực, nhưng sang lớp mười một sẽ dựa theo thành tích học tập.
Hai chị em An Tĩnh An Nguyệt học chung một lớp.
Điều đó khiến bà Lục Mỹ Hoa rất vui mừng, thật chẳng uổng công bà theo sát tình hình học tập của hai chị em.
“Hôm nay chắc mưa to đấy, hai đứa đã mang ô đi chưa?”
Bà Lục Mỹ Hoa trông ra ngoài cửa sổ, cau mày phàn nàn, “Năm có một lần khải giảng thời tiết âm u thật khiến người ta mất hứng.”
Ông An Hướng Dật đi làm về muộn nện không đón các con được. Vì thế bọn họ tự bắt xe buýt về nhà.
An Nguyệt lấy chiếc ô gấp gọn trong cặp sách ra, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ, “Con mang rồi, hôm qua xem dự báo thời tiết, sợ hôm nay mưa ạ.”
BàLục Mỹ Hoa gật đầu, đưa mắt nhìn sang bên kia.
An TĨnh nuốt ngụm sữa trong miệng, “Con quên rồi.”
Bà Lục Mỹ Hoa cau mày, sao chẳng cẩn thận một chút nào vậy. Bà quay người, định chạy lên lầu lấy ô.
“Mẹ ơi, đừng lấy nữa.”
An Nguyệt kéo tay mẹ,”Tới lúc đó, con và An Tĩnh che chung.”
“Cũng được.” Bà Lục Mỹ Hoa gật đầu, dặn dò An Tĩnh, “Sau này nhớ cẩn thận một chút, đừng lơ đãng như vậy.”
An Tĩnh gật đầu.
Bà Lục Mỹ Hoa thở dài, hai cô con gái này ngoan thì ngoan vẫn có điều khiến người ta không quan tâm.
Cô chị từ nhỏ đã khiến người ta không cần lo lắng, tính cách vui vẻ hoạt bát, lần chia lớp này thành tích đứng thứ ba toàn khối.
Còn cô em, tính cách thiếu quyết đoán lại hướng nội, cũng không biết giống ai, mặc dù thành tích học tập cũng rất tốt, nhưng không xuất sắc như chị, cũng không hay chuyện và hoạt ngôn khéo léo.
haizz, vậy là bà còn phải lo nhiều.
“Ăn xong rồi thì mau đi thôi, không biết chừng hôm nay sẽ tắc đường đấy”
Bà Lục Mỹ Hoa đẩy vai ông An Hướng Dật.
Trên xe
Hai chị em ngồi ghế sau, cả hai đều đeo tai nghe. Chỉ có điều một người nghe nhạc, một người thì nghe tiểu thuyết tiếng Anh.
An Tĩnh thue thái nhìn ra ngoài cửa xe, ngón tay quấn quấn tai nghe.
Bên ngoài người qua đường bước đi vội vã, tiếng còi xe inh ỏi.
Nhìn một lúc, cô quay đầu lại, chẳng còn chút hứng thú.
An Nguyệt bên cạnh nhắm mắt, miệng mấp máy không ra tiếng, chắc đang đọc theo từ mới trong tiểu thuyết.
An Nguyệt vô cùng xinh đẹp một vẻ đẹp rạng ngời, khuôn mặt giống bố. Hơn nữa An Nguyệt còn dậy thì khá thành công, bộ đồng phục trường căn bản không che lấp được đường cong uyển chuyển của cô ấy.
Tóc cô ấy rất dài, đến tận thắt lưng. hằng ngày An Nguyệt chăm sóc tóc rất cẩn thận nên mái tóc mềm mượt và óng ả vô cùng.
Trong khi đó, cô cắt ngắn đến ngang vai, bởi vì cô không đủ kiên nhẫn gội đầu xong vòn phải sấy tóc cả nửa tiếng. Nghic lại mới nhớ, vì chuyện này mà cô và bà Lục Mỹ Hoa đã cãi nhau một trận.
Chẳng bao lâu thì tới trường. Một hàng xe sang trọng đỗ trước cổng.
An Tĩnh đeo ba lô cùng An Nguyệt ngoan ngoãn chào ông An Hướng Dật.
“Tan học nhớ về nhà sớm, đi đường cẩn thận.” Ông An Hướng Dật ngồi trong xe vừa cúi đầu nhìn đồng hồ vừa dặn dò:”Mau đi đi không còn sớm đâu.”
Trường trung học Minh Đức nổi tiếng khắp tỉnh A vì tỷ lệ đỗ đại học cùng đội ngũ giáo viên hùng hậu.
Hồi mới nhập học, lúc lên phát biểu, thầy hiệu trưởng đã đọc tên nhưng người đạt thành tích xuất sắc của trường trước đó. Có một số người hiện tại là tổng giám đốc công ty đã lên sàn chứng khoáng, hoặc là bí thư nào đó.
Nghe thật khủng.
Mỗi khối đều có khu phòng học riêng biệt.
Cũng tương tự, mỗi khối đều có văn phòng riêng biệt.
Đi lên tầng hai, tới cửa lớp 11-A1, phòng học vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng mới có vài tiếng người nói chuyện.
Học sinh lớp A1 kỷ luật và trật tự như vậy sao?
An Tĩnh không nghĩ nhiều, theo chị gái vào lớp học.
Phòng học rất đông người, đã ngồi gần kín, chỉ còn lại ba, bốn chỗ trống.
“Suýt chút nữa thì đến muộn.” An Nguyệt lẩm nhẩm.
có lẽ hôm nay là khai giảng nên tắc đường khá lâu.
Trong phòng học, tiếng nói chuyện dần dần lắng xuống khi trông thấy có bạn mới tới, yên tĩnh một lúc, rồi một số bạn nam ồ lên.
Cô giáo tuổi trung niên đứng bên bục giảng nghiêm khắc suỵt một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn lên.
Đôi mắt như radar quét qua người chị em họ một từ trên xuống dưới.
“Em chào cô em là An Nguyệt”
An Nguyệt cúi người chào lễ phép nói.
Trong đám bạn cùng lớp vang lên tiêng bàn tán khe khẽ, đặc biệt là các bạn nam. Nếu không có cô giáo ở chắc là đều đứng dậy vỗ tay hoan hô.
Cô giáo cúi đầu nhìn tờ danh sách lớp đặt bên cạnh, gật đầu, đánh dấu một cái tên.
“Ừ.”
Cô lướt mắt nhìn cái tên bên dưới An Nguyệt, rồi ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh cô bé,”Còn em là em gái An Tĩnh phải không?”
An Tĩnh gật đầu khẽ đáp:”Vâng ạ.”
Cô giáo mỉm cười, lúc ấy mới giãn cơ mặt, chỉ chỗ ngồi cho trong sơ đồ cho bọn họ.
Cô đã nghe nói về cặp sinh đôi này, lúc ở phòng giáo viên, giáo viên chủ nhiệm lớp cũ không ngớt lời khen ngợi cả hai.
Nói rằng, cô chị thành tích tốt, nhiều tài lẻ mà tính cách thì vui vẻ, tự lập.
Cô em dịu dàng ngoan ngoãn, thành tích cũng ở top đầu, khộng cần quá bận tâm.
Cô giáo lại nhìn vả ngoài của họ, hai cô bé đều vô cùng xinh đẹp, không ăn mặc trang điểm lòe loẹt, ấn tượng rất tốt.
Tống Tư ngồi hàng cuối cùng dãy giữa, huých tay vào Húa Gia Nghiệp đang chơi PSP bên cạnh, cười tinh quái, “Nhìn thấy chưa, đó chính là hoa khôi lớp 10-A7, tuy có vẻ hơi kiêu nhưng vóc dáng hay mặt mũi đều rất được.”
“Ố ồ, để xem nào.” Hứa Gia Nghiệp cao lớn, ngẩng đầu liền dễ dàng thấy rõ, “Trời ơi, sao lớp A1 này nhiều gái xinh như vậy, chia lại lớp sớm có phải tốt bao nhiêu không, sau này tôi có động lực học hành rồi.”
“Động lực cin khỉ, nếu cuối kỳ trước, A Thuật không ép ông học thì ông có được vào lớp A1 để ngắm gái xinh không?”
Châu Tề ngồi ở dãy bên kia túm mái tóc bù xù của Hứa Gia Nghiệp, hỏi cô gái đứng sau hoa khôi là ai.
Tống Tư cúi người cười gian xảo, “Không biết, nhưng cũng xinh.”
Cậu ta và Hứa Gia Nghiệp không hẹn mà cùng nhìn về phía hai chỗ trống hàng trên.
Tống Tư đã âm thầm lên kế hoạch sẵn. Phải bắt chuyện như thế nào mới không được coi là thô thiển.
Châu Tề gác chân trêu đùa:” Đừng thiếu nghĩa khí như vậy phần A Thuật với chứ.”
Hứa Gia Nghiệp tiếp tục vùi đầu vào PSP, mơ màng nói:” Phần cái gì, gái xinh á?”
Châu Tề tức quá bật cười.
An Tĩnh nhìn sơ đồ chỗ ngồi, thấy An Nguyệt và cô không ngồi cùng bàn.
Điều đó rất bình thường, hồi học lớp mười họ cũng không ngồi cùng bàn.
Cô ngồi ở hàng thứ tư trong khi An Nguyệt ngồi ở bàn thứ năm. Vì hai chị em đều cai trên một mét sáu mươi lăm và thị lực tốt, nên cả hai chưa bao giờ được ngồi bàn trên.
Cô gửi lại hồ sơ chỗ ngồi cho cô giáo, chuẩn bị đi về chỗ.
“Chào buổi sáng, cô Lý.”
 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *