Em Là Tiểu Tiên Nữ Của Anh – Chương 04

Thời gian thấm thoắt trôi đi.
Đến trưa, học sinh trong lớp đều đã đi hết, chỉ còn lại vài bạn nữ lề mề thu dọn sách vở.
Dương Kỳ vừa dọn túi bút vừa nhăn nhăn nhó nhó nhìn ra ngoài cử sổ, vẻ mặt ủ rũ.
Bên ngoài mưa rất to, mưa rơi tầm tã. Bầu trời cũng có phần u ám, nước mưa giống như tấm rèm màu đen đang từ từ kéo xuống.
Cô nàng than thở:”Mình nhớ quán Nhất Tuyến Khiến ở gần trường chết đi được, cứ tưởng hôm nay được ăn rồi. Sao hôm nay trời lại mưa cơ chứ?”

Nhà ăn của trường trung học Minh Đức giá cả thường đắt hơn một chút, và đồ ăn cũng không ngon cho lắm.
Chính điều đó khiến mấy quán nhỏ gàn trường trở nên vô cùng đắt hàng. Cứ đến trưa là người đônng như kiến ra vào tấp nập.
Nhất Tuyến Khiên chính là một nhà hàng trong số đó, chủ yếu bán mỳ Qua Cầu.
Chủ nhà hàng đổi tên, trang trí lại quán, muốn chạy theo xu thế của thời đại, trông vô cùng độc đáo, khác biệt.
An Tĩnh và chị gái đã ăn ở đó vài lần, mùi vị không tệ, nhưng không ngon tới mức ấy. Có thể là do thói quen ăn uống của cô nữa.

“Không ra được nhất Tuyết Khiên thì vào nhà ăn, nhà ăn cũng có mỳ mà.
Quách Kiều gọi với vào trong rồi, rồi lắc lư cái đầu với An Tĩnh cũng đang đợi ở cửa,”Buổi trưa cậu ăn cơm ở đâu?”
An Tinh nằm bò ra lan can tầng hai, tay thò ra ngoài, hứng nước mưa,”Chắc đi ăn với chị mình.”
“Ồ”
Quách Kiều im lặng một chút rồi dò hỏi:”Vậy có muốn đi cùng không?”
An Tĩnh thản nhiên gật đầu khẽ nói:”Cũng được.”
“Cậu ấy có đồng ý không?”
Quách Kiều chỉ tay về phía An Nguyệt đang nói chuyện với cô chủ nhiệm trong lớp.
An Tĩnh dừng một, quay đầu lại nhìn.
Chị cô đáng sợ thế sao?

Đôi mắt đen chăm chú nhìn chị ấy một hồi, bất chợt quay lại, khóe miệng nở nụ cười,”Có chứ, chị ấy sẽ đồng ý.”
“Thế thì tốt.” Quách Kiều khẽ gật đầu.
Thật ra… nếu quan sát gần, cô nhận ra An Tĩnh cũng rất xinh đẹp, không phải vẻ đẹp rạng ngời giống như An Nguyệt.
Da cô rất trắng, lông mi dài, lúc không cười tạo cho người khác cảm giác kiêu ngạo, nhưng khi mỉm cười sẽ khiến đối phương chìm đắm trong đôi mắt long lanh của cô.
Đợi An Nguyệt tới, cả đám cùng đi tới nhà ăn.
Dọc đường đi An Nguyệt tỏ ra vô cùng thân thiện, nói cười vui vẻ, không để lộ ra kiêu ngạo lúc thườn, bắt theo chủ đề nói chuyện của hai bạn đi cùng. Quách Kiều và Dương Kỳ dần dần thấy thoải mái hơn nhiều.
Nhà ăn rất lớn, có hai tầng. Tầng một là khu gọi đồ ăn bình thường, có cơm có mỳ. Tầng hai có thể gọi thêm các món ăn vặt, mùi vị rất ngon nhưng giá cả cũng tương đối đắt đỏ.
“Hi, An Nguyệt.”
Giọng nói vang lên từ cửa hàng tiện lợi đối diện nhà ăn.
Mấy cô gái vừa dừng bước, Tống Tư xách theo mấy chai nước chạy tới, vừa thở hổn hển vừa nói:”Các cậu cũng đi tới nhà ăn à?”

“Đúng vậy, trời mưa nên không hứng thú đi ra ngoài ăn.”An Nguyệt đưa khăn giấy cho cậu ta rồi hỏi:”Cậu chạy làm gì vậy, sao lại mướt mải mồ hôi thế này?”
“Cảm ơn nhé.”
Tống Tư kẹp mấy chai nước vào khuỷu tay, nhận lấy khăn giấy, đưa lên lau mồ hoi trên trán,”Bọn mình vừa chơi bóng rổ với mấy anh lớp mười hai trong nhà thi đấu. Đói bụng rồi nên ra đây ăn cơm.”
Cậu ta chợt nhớ điều gì đó liền nói tiếp:”Ấy, hay các cậu cùng ăn với bọn mình, trên tầng hai, mình mời, được không?”
An Nguyệt nghĩ một lúc, khuôn mặt nở nụ cười,”Được đấy.”
Tống Tư đưa mắt nhìn An Tĩnh,”Em gái thì sao?”
An Tĩnh:”Mình thế nào cũng được…”
“…Thế còn hai cậu?” Cậu ta quay sang hai bạn nữ đứng sau An Nguyệt, có điều Tống Tư nghĩ mãi không nhớ ra tên họ là gì.
Quách Kiều và Dương Kỳ không nói gì nhưng gật đầu lia lịa. Chuyện gì vậy, bản thân họ cũng không biết nữa. Đùa à, cơ hội tốt hiếm có khó tìm như vậy làm sao có thể bỏ qua được.
Ngày đầu tiên đi học lại được ăn cùng bàn với đại ca cả khối?

Nghĩ thôi cũng thấy thật kích thích.
“Được, vậy chúng ta đi thôi.”
Tống Tư hất cằm, đi trước dẫn đường.
Năm người đi lên cầu thang, tầng hai của nhà ăn chỉ còn lác đác vài bóng người thưa thớt. Do bạn họ dến muộn, phần lớn mọi người đều đã ăn xong, trông không còn vẻ chật chội chen lấn nữa.
Họ đi tới chiếc bàn gần cửa sổ nhất, mấy người ngồi đó đang bắt chéo chân, nghiêng đầu, dáng vẻ nhàn nhã.
Châu Tề và Hứa Gia Nghiệp hoa mắt, từ khi nào Tống Tư có sức hút lớn như vậy? Tới mức có cả đám nữ sinh theo tay.
Trần Thuật đang nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng nói liền ngẩng đầu, sững người, đôi mắt đen láy lướt qua rồi lập tức cau mày, tỏ rõ sự khó chịu,”Tôi bảo ông đi mua bốn chai nước chứ có bảo ông dãn bốn cô gái về đâu.”
Giọng nói của cậu ta rất trầm lắng nhưng vẫn mang theo chút bực dọc.
Quách Kiều và Dương Kỳ đi sau cùng cảm thấy bồn chồn không yên, bước đi ngập ngừng. Hình như đại ca khối có vẻ tức giận.
An Tĩnh mím chặt môi, cũng thấy có chút bất an, dật dật vạt áo An Nguyệt,”Chúng ta ngồi bàn bên cạnh nhé.”

An Nguyệt liếc mắt nhìn Trần Thuật rồi gật đầu.
Tống Tư sốt sắng, thấy mấy người mình đưa tới định đi liền vội vàng đứng chắn trước mặt họ và nói:”Này, đừng đi mà, cùng ăn cơm đi, mặc kệ cậu ta, lúc nào cậu ta chẳng xấu tính như thế.”
“Nào, ngồi xuống, cùng ngồi nào.”
Tống Tư ra sức tươi cười lôi kéo các bạn, ấn từng người người ngồi xuống ghế và nói:”Đều là bạn cùng lớp mà, cô giáo nói chúng ta phải thân thiết với nhau còn gì. Nào, các cậu ngồi xuống đây, để mình gọi thêm vài món nữa.”
Tống Tư an ủi bọn họ, rồi dặt tay lên vai Trần Thuật ra sức vỗ vai cậu ta, nói bằng giọng uy hiếp:”Dịu dàng với bạn nữ trong lớp một chút thì chết người hay sao.”
Trần Thuật nhếch mép, không nói gì.
An Tĩnh thầm nghĩ muốn làm thân ư, thân thiết mà ngay cả tên của Quách Kiều và Dương Kỳ cậu cũng không nhớ?
Hứa Gia Nghiệp phì cười:”Nếu ngày nào đó cậu ta cam tâm tình nguyện ăn cơm với con gái, cả đời mình sẽ không bao giờ chơi game nữa.”
“Sặc, chính miệng ông nói ra đừng hối hận đấy.”
Châu Tề nổi hứng trêu đùa, ghé sátveef phía Trần Thuật,”A Thuật à, ngày mai ông hẹn Hạ Tâm Vũ đi ăn một bưa thôi, cô ấy không làm gì ông được đâu.”
Trần Thuật cau mày, đạp mọt cái vào chân Châu Tề, uể oải nói,”Muốn chết à, chán không biết làm gì thì đi bưng đồ ăn đi.”
Châu Tề cười cợt đứng dậy, cúi người chào Trần Thuật, buôn lời bông đùa:”Tuân lệnh đại ca.”
Dáng vẻ ấy của bọn họ khiến không khí vốn đang căn thẳng trở nên thoải mái hơn.
Dương Kỳ và Quách Kiều ngồi bên cạnh không khí vốn đang căng thẳng trở nên thoải mái hơn.
Dương Kỳ và Quách Kiều ngồi bên cạnh không dám nhúc nhích, mặc dù rất căn thẳng, nhưng vẫn nhìn trộm mấy cái.
Trần Thuật chậm rãi đổi tư thế ngồi, vô cùng khí thế, đôi chân dài duỗi thẳng.
An Tĩnh bị Tống Tư ấn xuống cạnh Trần Thuật, chân của người ngồi canhj sắp chạm tới chỗ cô rồi, An Tĩnh lờ mờ cảm thấy hơi nóng, cô cử động với vẻ không thoải mái.
Yên lặng một hồi, không ai nói câu nào.
An Tĩnh quay sang mỉm cười, khẽ hỏi xin An Nguyệt một tờ khăn giấy, sau đó nhẹ nhàng lau vết bẩn dính trên bàn.
Hứa Gia Nghiệp nghe thấy liền ngẩng đàu khỏi chiếc PSP, cười khì khì nói:”Em gái, cậu lau luôn giúp mình với, cảm ơn nhé.”
An Tĩnh ngừng một lát, không nói câu nào, lại rút một tờ nữa, lau giúp tất cả mọi người.
Quách Kiều Dương Kỳ tự cầm khăn giấy lau chỗ của mình.
Trần Thuạt ngước mắt, khuôn mặt không chút biểu cảm liếc nhìn bàn tay gày guộc trắng muốt trước mắt, cậu ta đẩy lưỡi vào khóe miệng, rồi lại cúi xuống, tiếp tục nghịc h điện thoại.
“Ai cho cậu gọi em gái, đó là em gái của tôi.”An Nguyệt không vui.
“Đừng có keo kiệt thế, mình còn chưa có em gái đây này, để mình gọi cho biết.”Hứa Gia Nghiệp gọi An Tĩnh,”Em gái, em gái, em gái, em gái.”
….
Yên lặng hồi lâu.
Phuti, Trằn Thuật khong nhìn được nhe răng cười.
Mọi người xung quanh cảm thấy thật khó hiểu.
An Tĩnh tiếp tục lau bàn.
Sau bữa trưa, nam sinh nữ sinh đường ai nấy đi. Mấy cậu nam sinh kéo nhau ra đình hóng mát ở cổng sau nhà ăn.
An Nguyệt nhìn chằm chằm bóng dáng của ai đó ròi quay đầu lên cầu thang về lớp học.
Còn mấy phút nữa là tới tiết đầu tiên của buổi chiều, lúc đó mấy cậu nam sinh mới khoác vai bá cổ cười cười nói nói trở lại lớp.
An Tĩnh nằm bò lên bàn ngủ, gục xuóng hai cánh tay.
Có người đi qua. Chiếc ghế bàn sau rung lên một hồi An Tĩnh giật mình.
Trên mình người vừa đi qua tỏa ra mùi hương bạc hà, thơm mát, dễ chịu, giống mùi bạc hà nhà trồng khiến An Tĩnh đang ngái ngủ tỉnh lại rất nhanh. Cô nheo mũi, hít hít, cau mày.
Trong đó có lẫn rất nhiều mùi khói thuốc.
Sau một ngày dài, An Tĩnh về phong mang đồ của mình đi giặt.
Chiếc ô của An Nguyệt quá nhỏ, rõ ràng không đủ cho hai người, An Tĩnh bị ướt nửa cánh tay.
Cô tắm gội xong cũng là lúc ông An Hướng Dật trở về nhà.
Cả nhà cùng ăn tối. Trên bàn ăn, bà Lục Mỹ hoa hỏi han tình h8nhf của các con ngày hôm nay như thường lệ.
An Nguyệt trả lời tỉ mĩ từng câu hỏi. Đột nhiên, cô nhớ ra dièu gì đó, vô cùng phấn khích nói:”Mẹ ơi, mẹ còn nhớ bạn nam trước đay lúc nào cũng đứng đầu không, chính là người đứng thứ hai trong đợt phân lớp lần này.”
“À, cậu ta à, nhớ chứ, sao vậy con.”
“Cậu ta là bạn cùng bàn của con.” An Nguyệt bĩu môi lộ vẻ không cam tâm,”Con thấy cậu ta trong giờ chẳng chú ý nghe giảng gì cả, vì sao lần nài cũng đạt điêmt cao hơn con.”
An Tĩnh im lặng liếc nhìn An Nguyệt, cúi đầu tiếp tục đưa thức ăn vào miệng.
“Cái đó khong thể ghen tị được, người ta đầu óc thông minh, có tài ngăng thiên bẩm.” Bà Lục Mý Hoa múc một bát canh đưa cho An Tĩnh,”Con cũng phải cố gắng lên, đừng tưởng đểm số hiện tại của mình là đủ rồi, bây giờ cạnh tranh ác liệt lắm, phải tự phân ngâng cao yêu cầu của bản thân, học tập chị con, có gì không biết thì hỏi nhiều vào.”
Câu cuối cùng bà Lục Mỹ Hoa rõ ràng là nói với An Tĩnh.
An Tĩnh gật đầu, nhẹ nhàng nói:”Con biết rồi.”
Ông An Hướng Dật gắp thức ăn vào bát của bà Lục Mỹ Hoa,”Ăn cớm đi, dừng nói những chuyện này nữa.”
Ăn xong, An Tĩnh về phòng làm bài tập. Cô đeo tai nghe, tua đi tua lại một bài trước khi mở vở bài tập toán.
Sau khi làm xong mấy bài, cô ngồi ngây người. Thực ra thành tích của An Tĩnh cung rất tốt, chẳng qha nếu đem so với chị gái thì thành tích không bằng.
Qn Tinh nhớ lại có một lần học cấp hai, môn toán đạt điểm cao bất ngờ, cô vô cùng phấn khích về khoe với bà Lục Mỹ Hoa, chờ được mẹ khen ngợi.
Có điều, thật không ngờ bà Lục Mỹ Hoa lại cau mày giáo huấn cô,”Mới như vậy đã khién con thấy thỏa mãn rồi sao? Được có chừng đó điểm, con hãy tự nhìn lại thành tích của chị con đi rồi so sánh xem.”
Thực ra An Tĩnh cũng rất muốn vượt qua chị gái.
Nhưng chẳng có cách nào, trong chuyện học hành đôi khi dù có nổ lực như thế nào cũng vô ích. Giống như mẹ đã nói càn dựa vào tài năng thiên bẩm.
Bỗng nhiên cô nhớ tới lời An Nguyệt nói trong bữa cơm, bất chợt phì cười. An Nguyệt muốn vượt qua Trần Thuật, còn cô chỉ muốn vượt qua An Nguyệt mà thôi. Cái này gọi là gì vòng tuần hoàn ác tính ư?
An Tĩnh dụi mắt, tiếp tục làm bài tập.
Trong đêm tối, ánh đèn màu vàng làm tôn lên khuôn mặt trắng mịn mềm mại của cô thiếu nữ.
Không gian vô cùng yên tĩnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *